vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:















Từ khóa:
- Girl xinh châu á
- Hót girl châu á

- Đoạn clip được cho là do một nhóm công nhân đang làm nhiệm vụ nâng cấp và cải tạo Quốc lộ 12 nối hai tỉnh Lai Châu và Điện Biên ghi lại.

Theo nội dung clip, trận lũ quét này xảy ra vào đầu giờ chiều ngày 5/6 tại khu vực cầu Nậm Pon thuộc xã Xà Dề Phìn, huyện biên giới Sìn Hồ, tỉnh Lai Châu. Clip cho thấy lũ quét rất nhanh và mạnh, cuốn theo rất nhiều bùn, đất đá.
Trên đường đi, lũ quét đã cuốn trôi nền đường đầu cầu Nậm Pon và hai nhà dân phía thượng lưu cùng nhiều thiết bị máy móc của công trình cải tạo Quốc lộ xuống sông sâu. Rất may không có thiệt hại về người.

Clip: Lũ quét kinh hoàng ở Lai Châu, Chủ Nhật, ngày 08/06/2014 15:53 PM (GMT+7)
- Xem clip, độc giả Quỳnh Phạm Ngọc sợ hãi thốt lên: "Khủng khiếp quá!". Độc giả này cho rằng thật may mắn khi trận lũ quét xảy ra vào ban ngày nên mọi người kịp biết để tránh. Nếu xảy ra vào ban đêm, không biết hậu quả sẽ đến đâu.
Trong khi đó, độc giả có nick name Nin Ja lại lên tiếng cảnh báo: "Con người đừng đùa với thiên nhiên. Cứ phá đường, đào đất, phá cây cối... làm mọi cách để khai thác đất, rừng. Hỏi tại sao nó lại không như thế này?".
Được biết, ngay sau khi xảy ra sự cố, đơn vị thi công đã ngăn đường, san gạt đất đá, trả lại mặt bằng khu vực cầu Nậm Pon. Đến sáng 6/6, khu vực sạt lở đã cơ bản được khắc phục.

Clip: Lũ quét kinh hoàng ở Lai Châu














Từ khóa:
- Girl xinh Việt Nam
- Hot girl Việt Nam
- Hình ảnh girl xinh Việt Nam
- Nữ sinh Việt Nam
- Gái xinh Việt Nam


Nàng trở mình thức giấc. Tấm chăn bông trượt xuống một bên giường, để lộ cánh tay và một bên ngực nàng lạnh buốt. nàng với tay kéo mền đắp lại, co ro cố tìm chút hơi ấm. Bên cạnh nàng, đứa con gái nhỏ ngủ ngon lành, đôi má ửng hồng bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Nàng choàng tay ôm con, áp mặt vào cái thân thể bé xíu ấm áp và cảm thấy thương con vô hạn. Nàng thường cảm thấy hạn phúc pha lẫn chút tội lỗi mỗi khi được gần gũi, trìu mến với con vì ít khi nào nàng có được thì giờ để vui chơi và âu yếm con như vậy. Luôn luôn công việc, học hành, và nhất là lúc này, khi chồng đi công tác xa, một mình nàng cáng đáng mọi việc chăm sóc con đầy đủ đã chiếm hết thì giờ của nàng.

Nàng cố dỗ giấc ngủ nhưng bao nhiêu ý nghĩ trong đầu tiếp tục xoay tròn. Nàng nhớ đến những việc phải làm ngày mai, gấp có, thư thả có mà ngày thường chồng nàng đảm trách. Nàng nhớ chồng và ước sao thời gian qua mau. một tháng công tác! Thoạt nghe thấy cũng không có gì đáng ngại. Thế nhưng từ hôm anh đi, nàng thật sự cảm thấy bận rộn, mệt mỏi và cô đơn. Cô đơn? Thật ra nàng có phút nào được nghỉ ngơi để mà cô đơn đâu, ngoại trừ lúc lên giường sau một ngày mệt nhoài, hoặc lúc thức giấc nửa đêm như bây giờ nàng mới thật sự nhớ đến chồng, nhớ tha thiết và thèm hơi ấm của anh, thèm vòng tay vững vàng, ấm áp của chồng và những cái hôn thật âu yếm, dịu dàng. Nhất là cái cảm giác an tâm khi có chồng bên cạnh và biết rằng mọi việc đều được lo lắng đầy đủ. Nàng cảm thấy thật may mắn khi được chồng thương yêu trọn vẹn và dành hết thì giờ cho vợ con. Nàng cảm thấy thật hạnh phúc khi được bảo bọc trong tình thương yêu của chồng.

Mới có ba ngày mà nàng ngỡ như đã lâu lắm từ ngày anh đi. Càng cố dỗ giấc ngủ, nàng càng trằn trọc. Lại muốn đi tiểu, thật là phiền. Thôi, ráng ngủ đi vậy để mai còn đi làm, nàng tự nhủ, nhưng cuối cùng nàng đành phải chịu thua và dậy đi. lười biếng bật đèn, nàng đi qua hành lang mờ tối, ánh sáng hắt ra từ trong phòng ngủ soi sáng lối đi. Khi đi ngang tấm gương lớn về lại phòng ngủ, nàng lơ mơ có cảm giác mình cao lớn hơn ngày thường. Có lẽ là ảo giác của cơn buồn ngủ, nàng nhủ thầm và cuộn tròn trong chăn ấm rồi thiếp đi.

Những ngày tiếp theo trôi qua đều đặn, giống nhau, bận rộn và mệt mỏi. Anh vẫn gọi điện về hằng đêm thăm hai mẹ con và nàng cố kéo dài những giây phút ấy đến mức tối đa để xua đi nỗi cô đơn, nhung nhớ. Cuối tuần ấy, nàng quyết định phải đưa con đi chơi giải khuây và hai mẹ con đi sở thú, vào công viên, đi mua sắm, ăn nhà hàng và cuối cùng, mệt nhoài nàng dắt con vào thư viện địa phương đọc sách thư giãn, thú vui của cả gia đình nàng ưa chuộng. Trời chạng vạng tối, hai mẹ con còn nấn ná đến lúc thư viện đóng của mới chịu ra về. Trong lúc giúp con gái mặc áo choàng trước khi ra cửa, nàng chợt có cảm giác có ai đang nhìn mình. Ngước nhìn lên, đối diện tấm gương, nàng thấy một khôn mặt đàn ông đang cười với mình thật thân thiện, và vô tình, nàng cũng mỉm cười lại. Vội vã quay đi, nàng ngạc nhiên nhìn quanh mình chẳng thấy có ai, có lẽ nào người ấy có thể biến đi nhanh đến vậy.

Nàng nhìn dọc hành lang mờ tối và lối ra đằng sau mình, tuyệt nhiên chẳng có ai. Gió lạnh lùa vào lồng lộng từ khung cửa mở rộng ra đường phố. Nếu có ai đi ra có lẽ nàng phải thấy chứ? Cố xua đi cảm giác lạ lùng, nàng kéo tay con về và như mọi lần, con gái nàng ríu rít kể cho mẹ nghe những mẩu chuyện lý thú vừa đọc chiều nay và nàng quên đi sự kiện thiếu logic vừa qua.Có lẽ nàng sẽ chẳng bao giờ nhớ lại buổi chiều hôm ấy nếu như nàng không vô tình gặp lại người đàn ông ấy lần nữa. Chiều hôm ấy trời lạnh buốt, mưa dầm dề cả ngày mà xe nàng đã hư hai ngày và nàng phải chen chúc ở trạm xe buýt chờ xe về nhà. Đang rầu rĩ vì lại phải đón con muộn, nàng cảm thấy có ai đang nhìn mình. Xuyên qua tấm kính chắn mưa, nàng cảm thấy có người mỉm cười với mình, một khuôn mặt quen quen mà nàng không nhận ra ngay là ai. Dưới ánh đèn đường nhập nhoạng trong cơn mưa, nàng cố vắt óc để nghĩ ra tên người ấy trong khi người đàn ồn bắt chuyện với nàng một cách thân thiện

"Thời thiết tệ thật đấy nhỉ?" Chàng nói.

"Vâng" nàng gật đầu nhưng vẫn chưa nghĩ ra là ai.

Qua tấm kính chắn mưa, nàng thấy chàng nhìn mình với một nụ cười vừa thân thiện vừa như là giễu cợt. Có lẽ mình trông ủ rũ buồn cười lắm nhỉ, nàng tự nhủ. Xe buýt chờ tới, nàng vội vã lên xe, chàng lẫn vào đoàn người đi về tuyến khác. nàng chợt nhớ ra khuôn mặt ấy nagf đã gặp hôm nào ở thư viện gần nhà. "Có lẽ một người thường lui tới thư viện mà mình hay vô tình gặp", nàng nghĩ. Rồi những tính toán, lo nghĩ khác dồn đến, nàng quên đi người lạ-quen này và lên chương trình đặc biệt để đền bù cho con gái vì lại phải về trễ tối nay.

Nàng còn gặp lại người đàn ông ấy vài lần nữa, thường là ngắn ngủi vài câu trao đổi, khi ở quầy tính tiền quán nước tại khu phố gần nhà khi nàng sắp sửa ra về, khi thì ở tiệm cắt tóc và một số nơi khác. hai người chỉ mỉm cười chào nhau, chưa bao giờ họ hỏi tên nhau nhưng nàng đã bắt đầu cảm thấy mến người đàn ông xa lạ này và cảm thấy vui sau mỗi lần gặp mặt.

Cho đến một lần nàng vô tình gặp lại người đàn ông ấy trong nhà vệ sinh công cộng ở Hôi chợ Xuân. Bối rối và ngượng ngùng, nàng chào anh và nhỏ nhẹ nhắc chàng vào nhầm toilet.

"Không, anh chỉ vào để gặp em, anh thấy em từ đằng xa và theo em vào đây." nàng bàng hoàng, khuôn mặt ửng đỏ, sửng sốt trước lời thú nhận của người đàn ông xa lạ. nói xong, chàng quay ngoắt đi và biến mất sau cánh cửa. Trong cơn bối rối, nàng không nhận ra rằng không hề có tiếng cửa ra vào mở ra hay đóng lại.

nàng choáng váng hoang mang trước sự xuất hiện và ra đi đột ngột của người đàn ông. Lẫn lộn trong mớ cảm giác kỳ lạ không thể phân tích được, nàng nhận ra có cái gì đó gần như niềm vui, một sự hài lòng và hãnh diện rằng mình vẫn còn sức hấp dẫn người khác phái. Nàng đã quên đi cái cảm giác rộn ràng này từ lâu lắm rồi, từ thời còn thiếu nữ và đám thanh niên cùng lứa theo đuổi và tỏ tình một cách đột ngột như vậy. nàng chột dạ khi nghĩ đến chồng, tuy nhiên nàng tự nhủ nàng chẳng làm gì sai và cảm thấy yên tâm hơn. Đưa con gái về nhà, nàng còn miên mansuy nghĩ không biết mình phải xử sự thế nào nếu gặp mặt người đàn ông ấy lần nữa.

Hai hôm sau, nhân lúc con gái nàng ngủ sớm sau một ngày du ngoạn ngoài trời với lớp, nàng tự thưởng cho mình một tối thư giãn bằng chầu tắm spa nóng và đọc sách, một thú vui mà họa hoăng lắm nàng mới được hưởng từ ngày có con. Trong lúc chờ nước xả vào bồn tắm, nàng cởi đồ đứng ngắm mình trước tấm gương toàn thân.

mình gầy quá, nàng tự nhủ, gầy như một con mèo đói. nàng tự hứa sau kỳ công tác của chồng, nàng sẽ lấy phép vài tuần để thư giãn, tẩm bổ và có thể sẽ xin làm ít giờ lại. Chỉ cần vài đêm mất ngủ, thêm cái căng thẳng của một mớ công việc nàng phải làm từ ngày anh đi, đủ làm cho nàng thêm hôc hác. Nàng tự hứa từ nay phải đi ngủ sớm hơn và bớt lười ăn để trông khá hơn lúc anh về.

Đang miên man với dòng suy nghĩ, nàng chợt giật thót mình khi thấy một khuôn mặt với nụ cười thật tươi bên cạnh mình trong gương. Vội vã chụp lấy chiếc khăn che thân, nàng quay ngoắt lại phía người đàn ông đang đứng bên cạnh mình. Nàng giận dưc lắp bắp, quên mất diều hiển nhiên vô lý rằng nàng không hề nghe tiếng mở cửa hoặc tiếng chân người đến gần.

"Anh...Anh làm gì ở đây?"

"Anh đang ngắm em như mọi khi."

"Mọi khi?" nàng kinh ngạc, quên đi giận dữ.

"Phải, mọi khi. Dĩ nhiên là em không biết rằng anh vẫn đi theo em hàng ngày, khắp mọi nơi. Em chỉ không nhìn thấy thôi." nàng kinh ngạc đến tột độ."Sao có chuyện ấy được? Làm sao anh vào được đây?"

Chàng mỉm cười:

"Có lẽ em không để ý đấy thôi, nhưng em chỉ thấy được anh khi em soi gương."

Nàng nhanh chóng điểm lại những lần gặp chàng. Thư viện, quán nước, trạm xe buýt, toilet công cộng..., phải lần nào nàng cũng đứng trước một tấm gương và anh cũng thế. Nhưng như vậy có nghĩ như thế nào, phải chăng anh không phải là người bình thường?

"Đúng vậy," anh mỉm cười, đọc được ý nghĩ của nàng. "Anh chết cách đây gần hai mươi năm và cũng theo em gần chừng ấy năm," anh nói một cách đơn giản.

nàng vịn tay vào thành bồn tắm, từ từ ngồi xuống bệ đá cạnh bồn. Nước tắm tràn ra xung quanh, nàng vội tắt đi trong khi cố nhận định mẩu tin này. Nàng ngạc niên không thấy sợ hãi, chỉ kinh ngạc, bối rối và cảm động vì biết rằng anh đã theo mình chừng ấy năm. Nàng nhìn anh, có tìm ra một nét gì đó không bình thường để tin điều anh nói là sự thật nhưng hoàn toàn không có gì cả.

"Anh không giống như những hồn ma người ta hay miêu tả phải không?" Anh giễu. "Người ta bảo những người chết một cách bình yên thường giũ lại được diện mạo lúc còn sống, có vậy anh mới dán theo em chứ!"

Nàng bật cười, thấy dễ chịu với máu khôi hài của anh. Anh đưa mắt nhìn nàng âu yếm.

"Em tắm đi, kẻo nước nguội." nàng bối rối thẹn thùng. Có cái gì đó gần như là thân mật giữa hai người nhwung sao nàng không cảm thấy khó chịu. Nàng lặng lẽ quay lưng bước vào bồn tắm và từ từ tháo khăn tắm ra. Giấu mình dưới lớp bọt xà phòng, nàng đỏ mặt nghĩ đến chàng đã nhìn thấy nàng trắm bao nhieu lần; và những lúc khác nữa... Người nàng nóng lên và chàng mỉm cười như thể đọc được ý nghĩ của nàng.

Nàng tò mò muốn biết thêm về con người kỳ lạ này. Có cái gì đí như một sức hấp dẫn từ chàng làm nàng cảm thấy náo nức. "Ngồi xuống đi anh," nàng bảo, "và kể cho em nghe về anh, làm sao anh gặp được em?"

Chàng chậm rãi ngồi xuống bậc đá cạnh bồn tắm. Nhìn thẳng vào mắt nàng, chàng kể, giọng đều đều, trầm ấm.

"Anh bị bệnh tim từ nhỏ. Năm anh mười tám tuổi, anh chết trong lúc ngủ. Trước đó vài tháng, bố anh cũng mất đi như thế nên mẹ anh suy sụp hẳn và anh nghĩ bà cụ cần được chăm sóc nên anh thường hay quanh quẩn bên bà. Bố anh ra đi vĩnh viễn, anh chưa bao giờ nhìn thấy Bố anh từ khi ông cụ mất, anh không biết bây giờ ông cụ ở đâu? Có nhiều con đường một người chết đi có thể chọn, nhưng anh chưa bao giờ chọn một con đường nào vì ngay từ phút đầu, anh đã quyết định ở lại bên cạnh mẹ cho đến ngày bà cụ mất."

"Thế có bao giờ bà cụ nhìn thấy anh không?"

"Có chứ, chỉ một vài lần năm anh vừa mất, nhưng chỉ thoáng qua thôi và không trò chuyện gì cả. Em biết mấy người già mà họ mê tín lắm, anh không muốn bà cụ lo lắng là anh không được siêu thoát."

"Thế nhưng cụ vẫn thấy anh mà?"

"Anh chỉ cho mẹ thấy vài lần, ban đêm lúc nhập nhoạng tối lúc cụ soi gương. Anh chỉ mỉm cười và ôm lấy mẹ rồi biến mất, anh muốn để mẹ nghĩ rằng anh chỉ là ảo giác."

"Thế bà cụ có sợ không?"

"Không, không hề." Anh mỉm cười.

"Anh là con duy nhất của Mẹ nên bà cụ thương anh lắm. Thường sau khi thấy anh, bà cụ có vẻ vui lên. Nhưng không được bao lâu, cuối năm đó mẹ anh mất. Anh không bao giwof gặp lại mẹ anh nữa. Anh nghĩ bà cụ đã đến với Bố anh. người ta có thể chọn nơi nào mình muốn đến trước khi chết."

Chàng im lặng một lúc, trầm ngâm nghĩ ngợi. Nàng lặng lẽ theo dõi, nhạc nhiên về những điều nghe được."Sau đó anh gặp em. Anh nhớ hôm ấy anh lang thang trong thư viện thành phố, cố tìm lại cảm giác an bình ngày xưa thời còn đi học. Thường thường mỗi khi cô đơn, anh hay vào đó ngồi hàng giờ trong góc, ngắm nhìn tụi nhỏ trò chuyện, đọc sách và thấy thật thư thái. Thế nhưng hôm ấy anh cảm thấy bồn chồn làm sao. Suốt một ngày rảo quanh thư viện, anh không cảm thấy thanh thản chút nào. Cuối cùng, anh quyết định đi dạo thành phố và ngay lúc anh sắp rời khỏi thư viện thì em đến. Anh còn nhớ em đi cùng hai cô bạn thân, trước dánh vẻ tươi sáng của em và anh theo đuổi em từ đó. Anh nhớ những ngày em học miệt mài hay lang thang chọn sách trong thư viện, lúc nào anh cũng ở sát bên cạnh. Anh như bị hớp hồn, anh say mê em điên cuồng, và dần dần anh theo em khắp mọi nơi. Anh đau khổ cùng cực khi em hẹn hò rồi tan vỡ những mối tình, và rồi em lấy chồng. Bẵng đi mootjh thời gian, anh đi lang thang khắp nơi, tránh xa em nhưng rồi anh không chịu nổi, anh phải tìm về, về quanh quẩn bên em, chỉ cần thấy em là anh đã hạnh phúc. Thế mà đã gần hai mươi năm. Đối với anh, thời gian không có ý nghĩa gì cả nhưng anh lần lượt nhìn thấy những người quen già đi, chết đi. Cả em cũng vậy, anh không thể nói em vẫn như ngày xưa. Anh lo sợ một ngày nào đoa anh sẽ mất em vĩnh viễn mà không một lần chia sẻ những điều anh hằng ấp ủ. Đã nhiêu lần anh muốn đến với emnhưng anh ngại làm em sợ hãi. Anh cũng lo sợ làm đảo lộn cuộc sống phẳng lặng của em. Mặc dù anh thấy em có những điều không được hài lòng trong cuộc sống, nhìn chung, em cí một cuộc sống dễ chịu và em xứng đáng được hưởng."

Nàng hít một hơi sâu, đè xuống cảm giác nghẹn ngào đang dâng lên ngực. Nước mắt nàng chảy xuống lặng lẽ. nàng chưa bao giờ cảm thấy xúc động và thương cảm như lúc này. nàng chưa bao giờ biết đén một tấm tình say đắm và chung thủy như vậy. Ở một nơi nào đó sâu xa trong tiềm thức, nàng có cảm giác có một cái gì đó rạn vỡ, mở ra, nàng như bị nhấn chìm trong dòng lũ của vô số cảm xúc và ý nghĩ quyện vào nhau.

hai người im lặng thật lâu. Một lúc sau chàng nhẹ nhàng đứng lên.

"Nước nguội rồi, em đi ngủ đi!" Không hề nhìn lại, chàng lặng lẽ quay đi biến mất sau cánh cửa.

Đêm ấy nàng không ngủ, hay đúng hơn, chỉ ngủ chập chờn. Những ngày sau đó, nàng sống như trong mơ, làm việc, sinh hoạt, hầu như bất cứ nơi nào có gương nàng đều nhìn thấy chàng, lúc vui, lúc trầm ngâm và đôi mắt luôn ánh lên niềm chờ đợi. Thỉnh thoảng, họ trò chuyện với nhau, máu khôi hài của chàng làm vơi đi nỗi bứt rứt trong nàng mỗi lần gặp gỡ, nhưng mỗi ngày sự thân thiết, gắn bó giữa hai người càng mạnh mẽ hơn làm nàng cảm thấy nghẹt thở.

Một buổi chiều nọ, quá căng thẳng và mệt mỏi, nàng đành dừng làm việc và xuống căn tin uống cafe cho tỉnh táo. Căn tin vắng tanh, nàng ủ rũ ngồi uống một mình. Trời lạnh buốt, nàng cầm ly cafe bằng cả hai tay, cố tìm chút hơi ấm. Có tiếng đọng nhỏ bên cạnh, ngước mắt lên nhìn, nàng thấy chàng ngồi bên cạnh. Cố kiếm một chỗ khuất gió, nàng vô tình ngồi cạnh quầy tính tiền trang trí bằng những mảnh fuwowng đủ màu sắc.

"Em làm sao vậy?" Chàng hỏi giọng ân cần.

"Em mệt quá," nàng thì thầm sợ ai dó vô tình nghe được tưởng nàng điên, nói chuyện một mình.

"Em mệt quá, công việc dồn dập chồng chất làm mãi không xong." nàng không dám thú thật là mình mát ngủ với mối quan hệ giữa hai người làm nàng bị dao động, không thể tập trung làm việc.

Chàng nhìn nàng ái ngại. "Em xin nghỉ vài bữa đi, để lấy lại sức."

"Còn mấy hôm nữa là chồng em về, em đã xin nghỉ phép sau đó nên bây giờ không nghỉ được." Vả lại nàng nghĩ, em chắc phát điên nếu ở nhà một mình mấy ngày với anh quanh quẩn bên cạnh luôn luôn. Em cần phải đi làm để bớt nghĩ đến anh.Chàng nhìn nàng đăm đăm như đọc thấu suy nghĩ của nàng. "Anh lo cho em," chàng nói một cách đơn giản và cúi xuống hôn nàng dịu dàng.

Nàng run bắn và rung động sâu xa khi chàng dừng lại. Nàng hoảng hốt nhận ra mình đã yêu chàng, một bóng ma từ quá khứ. Nàng chợt đọc thấy nét mừng rỡ kinh ngạc trong mắt chàng.

"Em cảm thấy được anh ư?" Chàng hỏi gấp gáp qua hơi thở.

"Vâng" Nàng ấp úng.

Chàng lảo đảo gồi xuông ghế, nét mặt chàng khó diễn tả được. Mắt chàng ánh lên dáng dấp một nụ cười pha lẫn điều không thể tin được.

"Thật sao...Thật vậy sao?" Chàng nói không ra lời. "Đã bao nhieu năm anh ở bên cạnh em, lén hôn lên tóc em, lên vai em, lên khuôn mặt em bao nhiêu lần, em không bao giờ biết, sao lại có điều kì diệu này?"

Cũng như chàng, nàng chuyển từ kinh ngạc sang hân hoan, một nỗi vui sướng thật tinh khôi như một đứa trẻ vừa khám phá ra một kho tàng kì diệu. Trong một khoảnh khắc, nàng quên đi tất cả xung quanh - Cuộc sống của nàng, công việc, chồng con, cả cái căn tin lạnh lẽo, tối tăm -- chỉ thấy tâm hồn tràn ngập niềm vui sướng, hạnh phúc.

Có tiếng người lao xao kéo nhau qua hành lang. Nàng chợt nhớ ra sắp đến giờ tan việc và con gái đang đợi. Họ vội vã chào nhau. "Hẹn gặp em." chàng thì thầm, siết chặt bàn tay nhỏ bé của nàng

Nàng cảm thấy hoàn toàn chàng là một CON NGƯỜI, vững chắc, mạnh mẽ và thật như những người ngoài kia. Nàng chạy lên cầu thang lòng phơi phới hạnh phúc. Tim nàng ca hát như lần đầu tiên biết yêu.

Đêm hôm ấy, chàng đến thăm nàng trong phòng ngủ, khi nàng dứng chải tóc trước gương lúc sắp sửa lên giường. Trên tấm thảm trước gương lớn, họ yêu nhau cuồng nhiệt đắm duối. như đôi vợ chồng trẻ trong thời kì trăng mật, họ quấn quýt mãi nhau và thì thầm trò chuyện đến khi tảng sáng.

Đưa con đi học rồi đi làm, nàng di lại trong cảm giác lâng lâng bay bổng cho đến khi một cô bạn đồng nghiệp trêu.

"Ê bồ, sao hôm nay trông vui quá vậy, bộ được lên bậc hả?". "Không đâu," một cô bạn khác trêu, "Còn có hai ngày nữa là chồng nó đi công tác về, lại được nghỉ bồi dưỡng mấy tuần nữa. Này hay tối mai mình đi ăn tối để tiễn nó đi nghỉ phép đi mấy bồ ơi!" Nàng ngượng nghịu mỉm cười. Nghe bạn nhắc tới ngày chồng về, nagf chột dạ không biết rồi đây sẽ ra sao.

Chồng nàng vẫn gọi điện thoại hằng đêm thăm hai mẹ con, nàng vẫn kể chuyện chung chung qua loa để anh khỏi lo lắng hay nghi ngờ gì, nhưng nàng có cảm giác anh không được hoàn toàn an tâm khi thỉnh thoảng nang trả lời ngập ngừng, rời rạc và thường để con gái nói chuyện với bố. Còn có hai ngày nữa là anh đã về, nàng ray rứt thấy mình bồn chồn khổ sở, nàng cảm thấy tội lỗi khi mong chuyến công tác của anh kéo dài thêm ra, để nàng được tận hưởng hạnh phúc mới tìm được, không, nàng tự bào chữa, để có thì giờ trấn tĩnh lại và thu xếp mọi việc ổn thỏa. Nhyuwng tận sâu trong tâm hồn, nàng biết sẽ không bao giờ nữa nàng có được cuộc sống thanh thản bình an bên chồng con khi người người yêu nàng vẫn luôn bên cạnh. Nàng luôn cảm thấy sự có mặt của anh ở khắp mọi nơi, mọi lúc, ngay cả lúc anh không xuất hiện. Sự hiện hữu của anh gần như có thể sờ mó được đôi lúc nàng cảm thấy ngộp thở trong niềm hạnh phúc lẫn lo âu. Anh nói đúng khi sợ làm đảo lộn cuộc sống phẳng lặng của nàng và đã ẩn mình trong suốt ngần ấy năm. Có lẽ mình và anh ấy có nợ gì với nhau, nàng thầm nghĩ và mỉm cười vì thấy mình bắt đầu mê tín giống như mấy bà cụ. Nhưng phải có một lý do nào chứ! Một cuộc tình như vậy không thể nào tự xảy ra như vạy được, nàng lẩm bẩm một mình.Đêm hôm ấy hai người lại đến với nhau và trò chuyện với nhau suốt đêm. Tảng sáng, nàng cố hết sức thản nhiên nói với chàng biết ngày mai chồng nàng về và họ thôi không gặp nhau nữa.

Chàng nhìn nàng thăm thẳm buồn, giọng anh trầm xuống, gần như nói với chính mình.

"Anh biết rồi cũng sẽ đến lúc này," anh thở dài. "Anh

Tí học làm văn
Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi.

Tí về bắt một con... rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

Tí bèn làm lại một bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...." và Tí bắt đầu tả con rận

Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá

Tí làm bài văn khác y như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...."

Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm: Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh.

Tí bèn làm một bài văn như sau: "Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh, Tóc cô bé dài mượt nên không có rận, Nhưng sau đây em xin được tiếp tục tả con rận: ...." và Tí lại bắt đầu tả con rận.

Lần khác, cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm".

Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:

- Thưa cô! Em xin phát biểu.

- Nào! Mời em Tí!

- Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.

- Thế rồi thì sao? - cô giáo hỏi

-Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!

- Thôi ngay!

- Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.

- Im ngay!

- Nó không im ngay mà con trống lại còn gáy: ò ó o o o... con mái thì cúc cù cu cu...

Hoàn cảnh sinh viên
SV1: Ở phòng tao có thằng ăn sáng hết ba đĩa xôi to tướng!

SV2: Khủng khiếp thế!

SV1: Vậy mà chưa nhất đâu, thằng ở phòng bên cạnh ăn đến năm đĩa cơ!

SV2: Trời!

SV1: Kinh ngạc lắm hả?

SV2: Ừ! Sức chứa cỡ trung bình thôi, nhưng tao thắc mắc là tiền đâu mà chúng nó ăn dữ thế?!

Logic "củ chuối"
Theo phương pháp của giáo viên tiểu học, thường rút ra bài học qua mỗi câu chuyện như: "Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu"; "Không nên tính số gà trước khi trứng nở" hay "Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ".


Trong tiết học đầu năm, cô giáo tiểu học yêu cầu mỗi học sinh kể một chuyện và rút ra bài học từ câu chuyện ấy.

Andrey là người xung phong kể đầu tiên:

- Ba em là chủ trang trại. Hàng tuần nhà em cho trứng gà vào rổ mang ra chợ bán. Một hôm chúng em bị đụng xe, trứng vỡ sạch. Bài học là: Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ.

Đến lượt Billy:

- Cha em cũng là chủ nông trại, Một lần chúng em đặt 12 quả trứng gà vào máy ấp trứng, nhưng chỉ có 8 quả nở. Bài học là: Không nên tính số gà trước khi trứng nở.

Tức mình vì những bài học sâu sắc bị bạn biến tướng thành chuyện không đâu, Michelle kể:

- Trong chiến tranh, máy bay chở chú của em bị bắn hạ. Ông nhảy dù xuống một hòn đảo xa, trên người chỉ có một chai whisky nhỏ. Bị 12 tên địch vây bắt, ông uống hết nhẵn chai rượu rồi xông tới tiêu diệt cả 12 tên bằng tay không.

Cô giáo sốt ruột:

- Đó là câu chuyện, còn bài học là gì?

- Dạ bài học là: Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu.

Đồ ngốc, sao mà em ngốc thế ?
Nó, một con bé nhà quê nhất, ngu ngốc nhất mà tôi từng biết. Sinh ra đã mồ côi cha mẹ, sống ở một miền quê nghèo, hẻo lánh và đầy hủ tục cùng với người bà nội cũng hủ tục ko kém. Nó lớn lên, đc học hết lớp 9, rồi phải nghỉ học ở nhà phụ bà. 18 tuổi, nó phải lựa chọn giữa việc hoặc lấy chồng hoặc là theo các chị lên thành phố kiếm việc làm. Nó đã lựa chọn việc thứ 2. Nó lên thành phố và may mắn thay nó đc nhận vào làm giúp việc ở nhà tôi. Mẹ tôi vẫn thế, vẫn cái bản tính hay thương người, chứ loại nó thì ai mà có thể nhận vào làm giúp việc cho một gia đình thành phố lại khá giả, dư dật như nhà tôi đc chứ. Nó ngốc nghếch, lại mù tịt về những vật dụng gia đình và những máy móc hiện đại khác trong nhà tôi. Phải mất nguyên một tháng nó mới làm quen đc hết với những thứ đó. Tôi thấy nó chẳng đc cái điểm gì ngoài chịu khó lau chùi nhà cửa.

Bố mẹ tôi thừơng xuyên đi công tác, ít thì 1, 2 tuần, nhiều thì đôi tháng, thành ra nhà chỉ có mỗi mình tôi và nó. Mà chính xác là từ ngày nó đến tôi chăm chỉ ở nhà nhiều hơn.

Trong mắt tôi, những ngày đầu nó đến, nó chẳng có gì ấn tượng ngoài mái tóc đen dài tới gót chân, còn đâu thì nó vừa xấu, vừa gầy, quần áo nó mặc thì tôi thực sự ko hiểu sao nó có thể mặc cái đống đáng làm rẻ lau ấy lên người chứ. Nó ngu lắm. Tôi thấy thế khi mẹ tôi đã mua cho nó mấy bộ quần áo mới, thế mà nó ko mặc, đem bọc túi bóng rồi cất kĩ tận đáy hòm. Nó muốn để dành mang về quê. Con bé ngu ngốc!

Tôi thực tình chả buồn để ý đến nó đâu nhưng rồi chỉ vài tháng trôi qua, chẳng biết có phải ở nhà tôi sung sướng hơn ở dưới quê ko mà nó thay đổi trông thấy. Nó béo hẳn lên, trông người đầy đặn, có da có thịt, nó trắng một cách hồng hào, khuôn mặt xinh xắn, trắng trẻo ko một chút son phấn hiện ra ngày một rõ nét, cứ như là từng giờ từng phút nó xinh ra vậy. Mấy lần nó lau nhà, tôi để ý thấy bầu ngực nó phổng phao sau lớp áo đã xỉn màu, dù ko hở ra nhưng tôi biết chắc là nó cũng sẽ rất trắng và mịn như làn da của nó.

Tôi đang điên tiết ko tìm thấy chiếc áo cánh mà cô nàng tôi đang hẹn hò mới tặng hôm sinh nhật đâu cả. Tôi gọi ầm nó lên, mãi mới thấy nó trả lời, hoá ra nó đang tắm. Đáng nhẽ ra cũng chả có chuyện gì đâu, nếu như con bé này ko ngu ngốc và nhà quê đến thế. Nó cứ đinh ninh mình đứng trong nhà tắm, cửa đã khoá chặt thì chẳng ai có thể nhìn thấy gì mà ko biết rằng, cửa phòng tắm nhà tôi là loại cửa đứng xa thì ko sao chứ đứng gần, mà áp sát vào thế kia thì như “phơi” ra cho người ta xem. Nó cứ đứng sát cửa trình bày, năn nỉ tôi mặc cái áo khác vì cái áo đó nó chót làm bẩn nên đem đi giặt rồi. Trong khi đó thì mắt tôi ko thể ko dán vào cái cơ thể lồ lộ hiện ra sau lớp kính cửa nhà tắm kia. Những đường cong uốn nét rõ ràng, hai trái đào to vừa phải cân đối với cơ thể đi cùng là hai núm cau se nhỏ, dù hơi mờ và khó nhìn nhưng tôi vẫn nhận ra, phần dưới cơ thể nó thì với đôi giò thẳng tắp, khá dài, lớp lông đen hiện rõ một vùng tam giác đầy bí ẩn. Tôi phải công nhận là nhìn cơ thể nó đẹp! Và lúc đó trong đầu tôi đã nảy ra một ý định: Lôi nó vào trò chơi của tôi!

Một ngày sau chuyện cánh cửa phòng tắm, vẫn như bao ngày bố mẹ tôi đi công tác khác, nó lau nhà còn tôi ngồi xem ti vi.

- Này nhóc, ở dưới quê yêu anh chàng nào chưa?
- Dạ?… À, chưa ạ! – Nó cười ngượng nghịu.
- Lớn thế mà chưa yêu ai sao?
- Bà em cứ bắt em lấy chồng, nhưng em sợ lắm, cứ con trai mà lại gần em là… em chạy. Hì. – Nó cười, để lộ hàm răng trắng đều.
- Thế thì bao giờ mới lấy được chồng chứ! Mà ko lấy chồng ý sau này sẽ khổ đấy!
- Bà em cũng bảo thế, bà bảo “Mày mà ko lấy chồng, thì tao đuổi mày ra khỏi nhà, ko nuôi bá cô mày mãi đâu!”. Em sợ lắm, nhưng em còn sợ đàn ông hơn.
- Hề hề, thế có sợ anh ko? Hề hề. - Tôi cười đưa mắt nhìn nó, dọ̀ hỏi.
- Dạ ko! – Tôi cười thầm trong bụng.
- Sao lại ko?
- Em cũng ko biết!
- Ừ, vì anh là người tốt mà!
- Cả nhà anh là người tốt! – Nó khẳng định chắc nịch.

- Này. – Tôi đứng dậy, gỡ cây chổi lau nhà trên tay nó xuống, kéo nó ngồi xuống ghế, cạnh tôi. – Thế em sợ con trai thật à?
- Vâng.
- Chắc tại em nhát quá, phải học cách giao tiếp và làm quen với con trai đi, ko sau này mà ko lấy chồng lại khổ bà em ra.
- Học? Bằng cách nào ạ?
- Thế có muốn anh dạy ko?
- Thật ạ?
- Ừ.
- Anh… anh có lấy tiền của em ko? – Nó rụt rè.
- Điên à? Anh quý em nên muốn dạy em thôi. Ngốc quá! Thế có muốn học ko?
-… – Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rộp. – Có ạ! – Tôi hả hê trong lòng, âm mưu của tôi sắp thành công rồi.
- Nhưng phải hứa là sẽ nghe theo tất cả những gì anh nói cơ, thầy giáo nói học sinh phải nghe mà.
- Vâng, ngày trước đi học em sợ thầy giáo lắm.
- Ừ, thế hứa nhé!
- Vâng!… Cám ơn anh!
- À khỏi! – Tôi đắc chí, “con nai vàng ngơ ngác” đã sập bẫy tôi rồi!

Tôi bắt đầu thực hiện âm mưu của mình. Buổi tối đợi nó rửa bát xong, tôi bước lại gần nó.

- Thế nào muốn học cách ko sợ con trai chưa?
- Dạ, bây giờ luôn ạ?
- Ừ. Ra phòng khách anh dạy, nhanh lên, anh ko có nhiều thời gian đâu, có lẽ thỉnh thoảng lắm mới dạy đc em đấy!

Tôi kéo nó ngồi xuống ghế.
- Bài đầu tiên phải hiểu biết về khái niệm con trai. Ê hèm. – Tôi hắng giọng. – Con trai là người bạn tốt của con gái, 1 nửa trái đất này là con gái thì 1 nửa còn lại kia là con trai. Và muốn biết con trai là thế nào thì em cần phải cảm nhận. Nào! – Tôi chìa tay ra trước mặt nó. – Đưa tay em đây!
- Để làm gì ạ?
- Ngốc quá, anh hy sinh cho em cảm nhận con trai là thế nào đấy. Cầm lấy tay anh chứ sao?
- Cầm… cầm tay anh á? – Nó giật nảy mình.

- Ừ.
- Ko đc! – Nó hoảng hốt. – Bà em bảo cầm tay con trai là sẽ có thai!
- Cái gì? Bà em điên à? – Lần này đến lượt tôi phải giật mình hoảng hốt. – Trời đất, sao trên đời còn có người cổ hủ như bà em và em thế này! - Tôi đưa mắt nhìn thẳng vào mắt nó, ra điều giảng giải. – Muốn có thai thì tinh trùng phải gặp trứng.
- Dạ? Tinh trùng? Trứng?
- Ừ.
- Em ko hiểu tinh trùng là gì?
- Ôí trời. – Tôi nóng mặt. Con bé này đúng là đại ngốc, kém hiểu biết, mù văn hoá giới tính. – Có nghĩa là dương vật phải gặp âm đạo mới có em bé đc!
- Sao anh toàn dừng từ khó hiểu thế? Dương vật, âmđạo là gì ạ?

Tôi nuốt nước bọt ừng ực cố xua đi cơn ngán ngẩm của mình.
- Thôi đc rồi, đơn giản là thế này, cầm tay thì ko thể mang thai đc, phải là hai người cùng ngủ với nhau, ngủ với nhau, hiểu ko?
- Ngủ với nhau ạ? – Nó gật đầu. – Em hiểu rồi!
- Tốt! Vậy giờ cầm tay anh đc chưa? Tin anh đi! Đảm bảo ko có thai đâu! – Nó rụt rè, đôi chút sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt nó.
- Cầm đi, ko sao đâu! Em phải làm quen dần đi, đây mới là bài học sơ đẳng thôi đấy! Nhanh lên ko anh đổi ý ko làm vật mẫu cho em cảm nhận bây giờ.

Nó đưa tay, run run, mãi mới chạm đến tay tôi, chơi vơi mỗi 1 đầu ngón giữa, nó ko dám đặt cả bàn vào tay tôi. Tôi đưa tay nắm lấy tay nó. Nó giật mình, ngồi thụt lùi về phía sau, tay cố gắng rút khỏi lòng bàn tay tôi. Tôi nhẹ nhàng chấn tĩnh nó.

- Bình tĩnh nào! Từ từ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận sự ấm áp từ tay anh đi! Đừng sợ, cứ làm như anh bảo!

Nó bắt đầu nghe lời, nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cứ để yên bàn tay mình trong tay tôi. Nắm bàn tay nó trong tay, cảm giác bàn tay con gái hiện rõ trong tôi, tay nó ko mềm như tay những đứa con gái thành phố khác mà tôi từng được nắm, nhưng tay nó có cái gì đó khá lạ, tôi nắm chặt lấy bàn tay nó, tôi chẳng biết nó có cảm nhận đc sự ấm áp từ tay tôi như lời tôi bảo ko, nhưng tôi thì cảm nhận rõ cái ấm áp lạ thường cũng như cơ thể hơi run run của nó trước mặt mình. Tôi đưa mắt nhìn nó, nó nhắm mắt, cứ như là đang ngủ vậy, đôi lông mày cong ko chút tỉa tót, cặp lông mi rất dài, lại cong, mái tóc dài buộc gọn đằng sau. Da mặt nó căng mịn, hồng hào, đôi môi nhỏ nhắn, khép hờ, ko đỏ chót như mấy nàng của tôi mà chỉ hồng nhẹ tự nhiên, nó có biết gì đến son phấn đâu. Trông nó thật hiền, thật đẹp.

Chiêu đầu tiên của tôi đã thành công. Hôm sau đang nghe nhạc, bỗng nó rụt rè lại gần tôi, tôi mắt lim dim như giả vờ nghe nhạc ko nhìn thấy gì. Nó cứ đứng mãi, cứ định nói gì rồi lại thôi.

- Có chuyện gì thế?
- Dạ? À ko… ko có gì ạ!
- Rõ ràng là có gì muốn nói với anh mà! – Tôi nhẹ nhàng. Nó có vẻ an tâm hơn.
- Anh này… em… em muốn… Anh có thể cho em cầm tay 1 lần nữa ko ạ! – Nó nói như sợ ai tranh cướp mất lời. Nói xong đứng thở, nhìn tôi.
- À… – Tôi cười, kéo nó ngồi xuống cạnh mình. – Tưởng gì, cái đó thì dễ thôi. – Tôi đưa tay ra trước mặt nó. – Đây!

Nó vẫn cái rụt rè, e sợ nhưng lần này nó nắm hết cả bàn tay tôi, rồi đúng như cách tôi đã từng chỉ bảo, nó khẽ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận bàn tay tôi. Nó ngồi cạnh tôi, tay phải nó nắm lấy tai trái tôi, cứ thế nó nhắm mắt và ngủ gục trên vai tôi lúc nào, bàn tay vẫn nắm chặt tay tôi. Mùi bồ kết trên tóc con bé thoảng vào mũi tôi thơm nhè nhẹ. Đã lâu lắm rồi tôi chưa từng đc ngửi mùi này từ khi nội tôi mất. Con gái bây giờ mấy ai còn dùng bồ kết gội đầu nữa, nếu có cũng đều chiết xuất thành dầu gội cả. Còn nó, tôi biết vẫn nguyên quả bồ kết nó mang từ tận quê lên. Tôi cứ thế, hít hà cái hương bồ kết nhè nhẹ mà cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Lần đầu tiên ngủ bên một cô nàng mà tôi ko rờ roạng hay có những ý nghĩ gì về dục vọng cả. Một giấc ngủ bình yên, dễ chịu, nhẹ nhàng và sâu giấc.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…! – Tiếng con bé la lớn gần như muốn thủng màng nhỉ của tôi. Tôi giật mình, tỉnh giấc. Con nhỏ mặt biến sắc. Nó lấy hết sức gỡ tay tôi ra khỏi người nó. Hoá ra trong lúc ngủ, tôi quàng tay ôm nó lúc nào ko hay. Cả tôi và nó đều ôm nhau dựa vào ghế mà ngủ ngon lành. Rồi như một đứa con nít. Nó ôm mặt khóc tức tưởi.

- Em làm sao thế? – Tôi lo lắng đưa tay kéo người nó lại. Nó ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn tôi, rồi nức nở.
- Vậy là em đã ngủ với anh rồi! Em đã là đứa con gái hư hỏng, chưa có chồng mà đã có thai rồi! – Nó chợt khóc rống lên, nức nở, thút thít. Còn tôi thì ko thể nhịn cười nổi. – Anh! Sao anh lại cười?… Híc… Em đáng cười lắm sao?… Em đã ngủ với anh rồi đó!… Em ko biết đâu! Huhu… Rồi bà sẽ đập chết em… Cả cha mẹ
anh nữa. Em phải làm sao bây giờ?…
- Nghe anh này, anh và em ngủ thế này chưa có thai đc. Biết chưa. Đây chỉ là ngủ bình thường thôi, còn muốn có em bé thì phải ngủ theo cách khác. Còn cách gì bữa nào đó anh giảng giải cho mà biết! Ngốc lắm!
- Ý anh là em… chưa có thai?
- Ừ.
- Anh nói thật chứ?
- Ko tin anh à?
- Híc… có!
- Thôi lau nước mắt đi rồi vào nấu cơm. Anh đói lắm rồi!
- Híc… vâng. – Nó lau nước mắt, lững thững đứng dậy đi vào bếp. Nhìn dáng bộ con bé mà tôi cứ phải bấm bụng cười. Cái con nhỏ này đúng là tôi phải chỉ dạy nó nhiều thôi. Ngốc quá đi mất!

Sau bước 1 thành công rực rỡ. Tôi tiếp tục chuyển sang bước thứ 2.

- Bài học thứ hai là học cảm nhận nhịp đập của trái tim con trai.
- Cảm nhận nhịp đập trái tim để làm gì ạ?
- Em đúng là ngốc. Em phải biết xem trái tim con trai nói gì chứ, phải xem nó mạnh mẽ, đập rộn ràng hay là loạn nhịp, đập thình thịch, hay lại dửng dưng trước em. Để em biết đối phương có tình cảm thế nào với mình chứ?
- Vậy làm sao biết họ có tình cảm gì ạ?
- Nếu đập mạnh mẽ, rộn ràng có nghĩa là họ đang yêu và cũng biết rằng em yêu họ. Đấy là cảm giác hạnh phúc và họ đang yêu em nồng cháy. Nếu đập loạn nhịp, đập thình thịch, có nghĩa là họ run rẩy, họ lo sợ trước em điều gì đó, có thể họ cũng ko tự tin trước tình yêu của họ dành cho em hoặc ngược lại. Còn nếu họ đập bình thường, thản nhiên thì có lẽ với em họ dửng dưng như ko.

Nó chăm chú như nhuốt từng lời của tôi.
- Nào, giờ ôm anh đc chưa? – Tôi giang rộng hay tay mình ra. Nó cười.
- Dạ được!

Nó nằm gọn trong tay tôi, mái đầu áp vào bờ ngực tôi, hai tay nó lọt thỏm trong người tôi chứ ko đưa tay ra ôm tôi. Hơi thở nó phả và da thịt tôi, nóng bỏng. Cơ thể nó như truyền nhiệt sang tôi. Tôi ôm trọn nó, siết chặt, cảm nhận da thịt nó qua lớp áo cũ kĩ. Mùi thơm nhè nhẹ toả ra, chẳng phải nước hoa hay bất kì thứ gì xa xỉ ngoài hương bồ kết và cả mùi cơ thể con gái của nó.

- Tối nay ko cần phải nấu cơm, anh đưa em đi dự tiệc sinh nhật cùng anh.
- Dạ? Đi cùng anh ạ?

Tôi lái xe đưa con bé đến salon làm đầu và trang điểm, chọn cho con bé một bộ váy dự tiệc. Dẫu biết là con bé đẹp nhưng tôi vẫn phải giật mình khi nó đứng trước mặt tôi. Con bé nhà quê mà tôi từng biết biếnđâu mất tiêu, mà thay vào đó là một cô nàng đẹp như bước từ thiên đường tiên nữ xuống. Chiếc váy trắng bó sát lấy đường eo nó, cổ khoét rộng để lộ rõ bờ ngực trắng ngần, phổng phao, căng tròn, đôi chân nó như đc tôn lên vẻ đẹp với đôi cao gót đính đá lấp lánh, mái tóc nó thẳng dài gần chạm gót, đen nhánh và mượt mà với chiếc kẹp đá hình bướm xinh xắn. Khuôn mặt nó trắng hồng với đôi mắt bồ câu và cặp lông mi cong vuốt. Đôi môi đỏ mọng nhìn mà chỉ muốn cắn một cái. Trông nó vừa nữ tính, vừa hấp dẫn, vừa nóng bỏng lại dịu dàng, đoan trang. Nhìn con bé, tôi đảm bảo lũ con trai bạn tôi sẽ phải phát thèm mà chảy nước miếng mất. Con bé có vẻ ngượng nghịu, nó cứ lấy tay che chỗ cổ áo quá trễ của mình. Tôi cười:

- Ko sao mà cô bé! Trông em đẹp lắm! Cứ tự nhiên đi!

Tôi nói quả ko sai. Vừa thấy con bé sánh bước bên tôi đi vào, cả lũ con trai đã ồ lên. Tôi cam đoan lúc đó, có khối thằng mắt còn sáng hơn đèn pha ô tô, miệng nuốt nước bọt ừng ực, biết đâu đấy còn đang “dựng cờ khởi nghĩa”! Còn mấy cô nàng khác thì nhìn con bé bằng ánh mắt soi mói, tôi biết thừa, bọn họ lại đang ghen tị ý mà. Con bé có vẻ sợ hãi, cứ lép sát người tôi. Nó lí nhí trong cuống họng.

- Anh ơi, em sợ!
- Hì, sợ gì. Ko ai ăn thịt em đâu. Có anh rồi mà. Toàn bạn anh cả. Yên tâm, họ sẽ thích em cho mà coi.

Tôi đưa nó ra chỗ đám chiến hữu của tôi. Thằng nào thằng đấy đều nhìn con bé xít xoa. Hỏi thăm, làm quen rối rít.
- Anh là Trung, em tên gì thế?
- Anh là Hà, em là người yêu mới của thằng Tuấn Bựa này à?
-…
- Ê, từ từ thôi chứ. Hỏi dồn dập thế ai mà trả lời đc. – Tôi quay sang nhìn con bé. Mặt nó đỏ ửng. Hình như những lúc nó ngại trông nó lại càng xinh. – Toàn bạn anh cả đấy. Em giới thiệu tên mình cho chúng nó đi. - Nó nhìn tôi, rồi ngoan ngoãn nghe lời.
- Dạ, em tên là Quyên. Bà em bảo là tên của con chim Đỗ Quyên gọi hè về. – Lũ bạn tôi bật cười, nhất là mấy đứa con gái. Chúng nó cười vì những lời nói hết sức quê mùa của con nhỏ. Con bé thấy vậy, mặt nó đỏ ửng. Nó lí nhí. – Em nói gì sai sao ạ? – Thằng Trung bạn tôi cười khằng khặc.

- À ko, chỉ có điều là em nói chuyện vui quá thôi!

Tôi có vẻ hơi nóng mặt và cũng thấy hơi quê trước lũ bạn. Từ trước đến giờ tôi nổi tiếng là thằng Tuấn Bựa có tài cua gái. Những nàng của tôi toàn là những em xinh đẹp, danh giá, hay chí ít cũng sành điệu dân chơi. Lũ bạn tôi sẽ cười khẩy vào mặt tôi khi biết con nhỏ là một đứa quê mùa hết sức nhưng sẽ tồi tệ hơn nữa khi chúng biết con bé là đứa giúp việc. Đang suy nghĩ mông lung, chợt…

- Thế em còn đi học hay làm gì rồi?
- Dạ em là giúp…

Tôi ko để con bé kịp nói hết câu đã vội tóm lấy cổ tay con bé lôi đi. Mặt tôi nóng ran, chưa lần nào tôi thấy xấu hổ với lũ bạn như lần này. Tôi điên tiết với con nhỏ. Mặc kệ nó kêu đau tôi vẫn cứ nắm chặt lấy tay nó, lôi ra ngoài, mở cửa xe đẩy nó vào và lái xe đi thẳng. Tôi lái xe với vận tốc cực lớn rồi dừng cái kít trước cổng nhà. Lúc này tôi mới quay sang nó. Bộ dạng nó vô cùng sợ hãi. Nó co rúm người lại.

- Em có bị điên ko? – Tôi gắt lên!
- Em…
- Em làm tôi xấu hổ quá đấy! Ai bắt em phải khai thật mình là một đứa giúp việc chứ? Em định làm tôi xấu mặt trước bạn bè phải ko?
- Em… Là giúp việc thì sao ạ? Nó xấu xa lắm sao? – Nước mắt nó lăn dài. Nó hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ko phải, nhưng…
- Em biết, vì em mà anh phải xấu hổ với bạn bè. Nhưng em đâu có muốn. Chính anh lôi em đi mà. Anh tưởng chiếc váy đẹp này có thể che đậy đc con người thật của em sao? Em ko bao giờ có thể trở thành thiên nga khi em chỉ là một con vịt xấu xí. Nhưng chưa bao giờ em thấy xấu hổ vì bản thân mình cả. Làm giúp việc thì sao chứ? Thì thấp hèn và nhục nhã lắm sao?… – Nó khóc. Tôi ko thể tin nó có thể nói với tôi những lời này. Chúng như cứa vào tâm can tôi. Đau.

Nó đưa tay quệt ngang mặt. Cổ tay nó tím bầm hằn vết nắm của tôi ban nãy. Tôi cầm lấy tay nó kéo lại về phía mình. Nhìn vết bầm tôi thấy có lỗi vô cùng.
- Em có đau lắm ko? – Nó lắc đầu cố rút tay ra khỏi tay tôi. – Yên nào. - Tôi khẽ gắt. Tôi nhẹ nhàng xoa vào chỗ bầm của nó. – Anh xin lỗi!
- Em ko sao đâu.
- Thế này mà còn bảo ko sao à?
- Hì… – Nó khịt mũi. – Thế này thì đã là gì. Ngày trước ở quê em ngã còn tím bầm cả người, trầy xước hết cả tay chân mà có sao đâu.
- Em đúng là ngốc! – Nó cười. Con bé đúng là đại ngốc. Mới mấy phút trước còn mít ướt thế mà giờ đã toe toét. Nhưng nhìn con bé cười tôi thấy nó trông thật đáng yêu. Con nhỏ đúng là khác hẳn với những cô nàng mà tôi từng biết. Nó hiền lành và thánh thiện quá.

Cả đêm tôi ko thể nào chợp mắt nổi. Tôi thấy cắn rứt lương tâm. Tôi dằn vặt bản thân và đang tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục trò chơi với con bé? Khó ngủ, tôi định xuống nhà lấy chút rượu uống cho dễ ngủ. Đi ngang qua phòng con bé, thấy cửa khép hờ, tôi đưa mắt ngó qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ dịu êm, con bé ngủ ngon lành, hình như miệng còn đang mỉm cười. Có lẽ nó đang mơ một giấc mơ đẹp. Tự dưng tôi lại mong giấc mơ ấy đang hiện diện hình ảnh của tôi.

Tôi xuống nhà, rót rượu uống. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh con bé mãi. Nụ cười của nó, vẻ nhút nhát của nó và đôi mắt đẫm lệ ban tối. Uống cạn chai rượu, tôi bước về phòng với hơi men nồng nặc. Lại đi ngang qua phòng nó, lần này tôi đẩy cửa bước vào. Ngồi xuống giường cạnh nó, tôi có thể ngắm nó gần hơn cả, rõ hơn cả. Nó trông đẹp y như nàng công chúa ngủ trong rừng mà tôi từng tưởng tượng khi nhỏ nội vẫn đọc truyện cổ tích cho nghe. Tôi cúi xuống khẽ đặt đôi môi mình lên làn môi nó. Môi nó mềm lắm. Tôi tham lam trao nó nụ hôn mãnh liệt. Nó mở mắt, trừng trừng nhìn tôi. Rồi nó hét lớn đẩy tôi ra khỏi người nó. Có lẽ cái đà đẩy của nó mạnh quá mà tôi văng ra khỏi giường ngã lăn xuống đất, đau điếng. Tôi nằm sõng soài trên đất. Nó bật điện rồi vội vàng lao tới đỡ tôi dậy. Có lẽ ngửi thấy men rượu khắp người tôi, nó biết tôi đã say. Nó đỡ tôi lên giường, môi tôi lại được dịp cọ vào làn da cổ nó, thơm một cách kì lạ. Nó định lấy chăn đắp cho tôi thì bỗng dưng bị cánh tay to khoẻ của tôi kéo mạnh xuống giường. Tôi thì thầm vào tai nó.

- Anh muốn dạy em, làm thế

Hắn và Nhóc…



Một buổi chiều nhạt nắng, hắn trở về từ sân trường ký túc sau buổi tập bóng hăng say với hội bạn. Ừm, vẫn quả bóng tròn tròn, màu da cam, xoay trên tay và một nụ cười nhếch mép, hắn thấy hứng thú với cú lên rổ khoe tay nghề cao của mình. Vậy là quá đủ cho một buổi chiều tập luyện.



Thêm chút gió nhè nhẹ lướt qua lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, thêm chút duyên từ nụ cười của những cô bạn ngồi trên ghế đá dành cho hắn,… thế là hắn thấy đời thật đẹp. Cứ vừa đi hắn vừa thích chí hả hê sau chuỗi những thoải mái và niềm vui góp nhặt được trong buổi chiều (theo hắn) là lý tưởng. Bỗng, hắn giật mình, đánh rơi “bộp…” quả bóng tròn trên tay xuống đất, mắt mở to ngạc nhiên.



Nhóc…. nhóc hàng xóm nhà hắn, đang tựa đầu vào tường, nhắm nghiền đôi mắt một mí và môi mỉm cười gì đó vẻ thích thú. Ôi, ngủ gật ư? Chỗ này ư?



“Này….”



Hắn chạm khẽ tay vào đôi gò má hồng hồng và gọi nhỏ muốn đánh thức cô bé, nhưng đôi tay bỗng trở nên ngập ngừng, tự nhiên hắn không muốn đánh thức cô bé nữa, trông xinh xắn và đáng yêu như búp bê vậy. Mà, nhóc có vẻ khá mệt mỏi đấy, chắc nhóc ấy vừa đi học về và quên mang chìa khóa nhà. Con gái gì mà … đoảng thế. Hắn phì cười, bối rối nhìn vào đôi gò má hồng hồng, bím tóc nhỏ xinh lệch một bên.



“Ơ….”



“Ơ….”



Cả nhóc và hắn đều đồng thanh, nhưng nhóc là người ngạc nhiên hơn cả. Chính xác thì nhóc thấy lạ lẫm cái cách hắn xuất hiện ở đây, cái cách hắn nhìn nhóc.



“Ơ cái gì… con gái mà ngủ gật giữa thanh thiên bạch nhật thế này sao?”



“Liên quan tới anh à?”



Nhóc dụi dụi tay vào mắt, vẻ mặt phụng phịu chỉ trích hắn. Ừ, cớ gì mà phải quan tâm đến chuyện nhóc ngủ hay thức? đứng hay ngồi? Vì dù sao cũng là trước cửa nhà nhóc mà. Với lại do nhóc quên chìa khóa nên mới thế, rõ thật, con trai gì mà… lắm chuyện.



“Có chứ! Nhóc cũng đang đứng trước cửa nhà anh mà!” – Hắn nhặt vội quả bóng, cất nhanh khuôn mặt tẽn tò của mình và nhanh chóng lên giọng như một đàn anh chính hiệu. Dù sao hắn cũng muốn ra oai chút chút, chẳng lẽ bị nhóc bắt gặp đang nhìn trộm nhóc ngủ mà hắn lại không phản bác lại gì.



“Liên quan?”



“Thì… tại nhóc đứng đây nên anh mới giật mình, kia kìa, có thấy quả bóng kia không? Nó vô cớ bị lăn xuống khỏi tay anh, nhờ em cả đấy, nhóc ạ”



“Ha ha…”



Nhóc cười, cười cái cách bao biện của hắn. Hắn có thể nói trơn tru không vấp lấy một từ, nhưng tai hắn đỏ dừ lên rồi, tay thì đưa lên gãi tai liên tục. Nhóc không vừa, huých cho hắn một cái vào bụng, lè lưỡi mỉa mai



“Lần sau thì… chừa nhá….”



Mùa đông và những cuộc len…



Nhóc thích thú, xoay tròn cuộn len màu lông chuột trên tay. Ôi, chu oa thích ơi là thích. Nhóc cười tít mắt, nụ cười sáng rỡ khiến nắng ngoài hiên cũng phải ghen tỵ ^_^ Chả là, nhóc sẽ học đan khăn, thử tập tành nữ công một chút. Quả thật là nhóc cũng thấy sốt ruột lắm lắm khi bọn bạn ở lớp cứ đan này đan nọ, cứ khăn đen khăn trắng cho người thương người yêu. Hajzzz. Nhóc cũng muốn đan, cũng muốn đôi tay được sưởi ấm trong những sợi len ấm. Thế là, nhóc đi sắm sửa cho mình nào len trắng, nào len xám tro màu lông chuột, rủ rê nhỏ bạn thân vốn khéo tay về nhà mình, tỉ tê vào tai nó những câu ngọt lịm.



“Này, dạy tớ đan nhé! Kiểu này nhé, nhìn đẹp ghê cơ!”



“Này, tớ bị sai rồi, lại đây giúp tớ đi. Chỉ lần này nữa thôi. Hì, hứa đấy!”



“Này, bạn thân yêu ơi, tớ lại sai rồi. Làm sao đây? Hic, đừng bỏ mặc tớ, tội nghiệp mà… Một chầu kem Tràng Tiền nhá!”



….



Cuối cùng thì nhóc cũng tầm sư học đạo được một kiểu đan mà theo nhóc là: trông – cũng – hay – hay – đấy nhỉ ^^! Sự thật thì nhỏ bạn thân cũng đã cố gắng hết sức để truyền đạt cho nhóc cái mớ lý thuyết móc – nối – các – sợi – len với nhau sao cho đơn giản nhất để nhóc khỏi nhầm. Khổ lắm cơ, hình như chỉ số thông minh và chỉ số đảm đang tỉ lệ nghịch với nhau thì phải. Bằng chứng là nhóc học rất oách ở lớp, luôn trong top 3 đấy nhé, nhưng, khoản nữ công thì nhóc mù tịt, chả biết làm lụng gì cho nên hồn.


[p]Nhóc ngồi tỉ mẩn với những cuộc len, miệng khe khẽ hát. Nhóc sẽ đan khăn này cho… gã hàng xóm đáng ghét. Ờ, vì hắn đáng ghét nên nhóc mới đan khăn này cho hắn đấy nhé! Lần đầu tiên nhóc đan khăn, vụng về và nhiều lỗi… nên chiếc khăn chẳng đẹp, chiếc khăn kém xinh, mà như thế thì, chỉ phù hợp với hắn thôi. Hì, kể ra thì nhóc cũng sẽ chẳng có mặt

mũi nào mà tặng cho ai khác ngoài hắn cả, vì ngại mọi người chê khăn xấu, chê cả người đan nữa. Với lại, nhóc tặng hắn coi như trả thù lao cho vụ sửa giúp nhóc cái máy tính hay dở chứng. Oh, hóa ra lại hay đấy nhỉ? Một công đôi việc ^^![/p]

“Ông anh, có cần khăn len không?”



“Sao hả? Khăn á?”



“Ukm, em đan tặng ông anh một cái nhá. Em mới tập đan nên, hơi vụng, không được chê nhá!”



“Ha ha, các chị í tặng anh nhiều lắm nhóc à. Ukm, nhưng anh thấy hứng thú với cái khăn của nhóc hơn. Tặng anh thật à?”



“Hơ. Kiêu. Ứ tặng nữa!”



Nhóc ngúng nguẩy ra về, sống mũi cay cay. Nhóc ghét hắn – gã hàng xóm kênh kiệu. Người ta đã cất công sang hỏi, cất công đan khăn cho, lại còn ra vẻ… Ghét!



Hắn nhìn theo bóng nhóc khuất vào nhà, cánh cửa bị trút giận đóng cái “Rầm!!!”. Hắn nhăn nhó, gãi đầu gãi tai vì nhận ra mình vừa nói hớ điều gì đó làm cô bé tức giận.










Gió mùa về gọi yêu thương…



Trong đầu hắn rối tung rối bời những ý nghĩ, cảm giác bứt rứt khó chịu. Ừ thì, nhóc giận hắn, giận gì mà giận dai thế không biết? Hắn gọi rủ đi ăn kem cũng không đi, rủ đi chơi bời đập phá cũng không đi. Nhóc làm mặt giận. Giận thật chứ chả đùa!



“Nhóc ơi, mai gió mùa về. Nhóc đan khăn cho anh xong chưa nhỉ?”



“Ai đan cho anh mà hỏi xong chưa?”



“Lạnh thật đấy. Mấy cái khăn kia anh đem đi cho lũ bạn hết rồi. Chúng nó cứ phải ra sân bóng rổ tập mà không có khăn. Khổ thân nhóc ạ”



“Liên quan gì tới em?”



“Có mà, liên quan tới cái khăn của nhóc. Anh cũng bị lạnh mà”



“Đáng đời. Ghét!”



“Ghét… thật à?”



Tin nhắn còn nằm im trong điện thoại, nhóc chưa biết nên trả lời như thếnào.



Ghét, thật à?



Gió khẽ vi vu giai điệu trong đêm, nhóc bẽn lẽn đến gần cửa sổ. Đôi má hồng hồng bỗng ấm hơn lên, mắt hấp háy niềm vui như những vì sao nhí nhảnh tinh nghịch trong màn nhung thăm thẳm. Nhóc biết nhóc ghét một người, và, nhóc cũng thương một người. Nhóc biết nhóc không thể trả lời câu hỏi còn đang chờ trong hộp tin đến. Nhưng, nhóc cũng biết, im lặng là sự trả lời. Nhóc mỉm cười, gõ nhịp tay bên thành cửa sổ, hướng ra phía khung trời nhiều sao để hòa vào làn gió hát, nhóc chắc mẩm, gã hàng xóm ấy hẳn bây giờ vẫn đang vò đầu bứt tai. Ôi, nhóc nhớ cái điệu cười của gã, nhớ cái cách gã nhăn nhó, nhớ cả ánh mắt nâu nâu của gã nữa cơ.



“Nhóc ơi, im lặng là đồng ý nhé! Nhóc đồng ý rồi nhé! Mai anh có trận chung kết của đội bóng rổ trường với bạn. Nhóc đi xem cổ vũ cho anh nhé!”



“Good Luck ”



Nhóc với tay send đi một tin nhắn đủ nhanh để giúp hắn thoát ra khỏi mớ tâm trạng rối bời, đủ lâu để nhóc nhận ra tim mình khe khẽ đập nhịp yêu thương. Và, nhóc đến bên giấc ngủ trong ngon lành say sưa…



Hắn ngồi đó, nhìn với sang nhà nhóc, phòng nhóc đã tắt điện rồi. Nhóc ngủ rồi, ngủ ngon nhé nhóc ngố… Hắn cũng tìm cách vỗ về mình với những giấc mơ chập chờn hình ảnh cô bé mắt một mí, bím tóc xinh buộc lệch, môi cười tươi tắn và gò má hồng hồng xinh xinh…



Có ai bảo là không cần anh đâu?



Nhóc ngồi ở khán đài, chăm chú dõi theo nhịp chạy bóng của hắn, lại một cú lên rổ đẹp tuyệt cú mèo, nhóc thích chí cười lên khanh khách, đôi bàn tay nhỏ bé giữ thật chặt chiếc khăn len trên tay.



Này thì khăn của yêu thương đấy nhé!



Này thì khăn của ấm áp và an lành đấy nhé!



Này thì khăn của chủ nhân xinh xinh đáng yêu đấy nhé!



Hắn nhìn thấy nhóc với nụ cười rạng rỡ, nhóc xinh xắn trong chiếc váy hồng, nhóc đến như thể chấp nhận lời xin lỗi của hắn. Ừ, là nhóc của hắn đấy, ngồi trên khán đài và đang dõi theo hắn. Này mắt xinh, này môi xinh, này má xinh…



“Bộp…”



Hắn bị một gã bên đội bạn chơi xấu phía sau, và, trong lúc hắn dành sự chú ý lên phía khán đài – nơi có nhóc ngồi đó thì hắn ngã lăn kềnh ra giữa sân. Nhói một phát, hắn thấy đau đau nơi cánh tay, đau đến không thể nhấc lên được nữa. Hắn cắn răng, thở hắt ra: “Khỉ gió….”



Hắn ra sân vì không thể tiếp tục thi đấu được. Một đồng đội vào thay cho hắn, ánh mắt mọi người lo âu vừa lo cho cánh tay của hắn, vừa lo cho kết quả trận đấu. Riêng nhóc, rưng rưng nước mắt, nhạy ào lại bên hắn.



“Khóc nhè kìa”



“Tại anh đấy!”

“Nhóc đến xem anh thi đấu à? Anh nhìn thấy nhóc, anh vui lắm”



“…”


[p]“Nín đi. Anh có sao đâu. Đau một chút thôi. Mà hôm qua nhóc không nhắn tin trả lời, làm anh lo, anh

sợ nhóc giận anh mãi, anh sợ nhóc không cần anh nữa. Anh sợ nhóc ghét anh nhiều nhiều…”[/p]

“Có ai bảo là không cần anh đâu? Nghĩ linh tinh.”



Nhóc thút thít, dùng đôi tay nhỏ bé để xoa xoa lên vết thương của hắn, cử chỉ vụng về mà yêu thương… Hắn thấy tim mình ấm áp lạ. Hắn cười, nghĩ về câu nói của nhóc: “Có ai bảo là không cần anh đâu?”
Ừ, vậy nghĩa là nhóc cần hắn mà. Nhóc ơi, sao chẳng thấy đau gì nữa cả.

Đá hỏi: " Rốt cuộc tôi nên tìm một người tôi yêu hay người yêu tôi làm vợ?"

Phật cười rồi nói: " Câu trả lời thực ra ở ngay trong lòng cậu. Mấy năm gần đây người có thể khiến cậu vì tình yêu mà chết đi sống lại có thể khiến cậu cảm thấy cuộc sống này đầy màu sắc, đầy ý nghĩa; có thể khiến cậu luôn hướng về phía trước là người cậu yêu hay là người yêu cậu?"

Đá cũng cười: "Nhưng bạn bè đều khuyên tôi nên tìm người con gái yêu tôi làm vợ."

Phật nói: " Nếu thực sự như vậy thì cuộc sống của cậu từ đó trở đi nhất định sẽ rất tầm thường. Cậu vẫn luôn không ngừng hoàn thiện bản thân trong quá trình theo đuổi tình yêu, bây giờ cậu không theo đuổi người mà mình yêu thì bước đi tự hoàn thiện mình cũng sẽ dừng lại."

Đá vội cướp lời của Phật: " Thế nếu tôi theo đuổi được người mà tôi yêu thì sao? Có phải sẽ….."

Phật nói: " Vì cô ấy là người cậu yêu nhất, có thể khiến cho cô ấy sống hạnh phúc và vui vẻ cũng chính là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời, cho nên cậu sẽ vì hạnh phúc và vui vẻ của cô ấy mà không ngừng nỗ lực. Hạnh phúc và niềm vui là không có giới hạn, cho nên sự nỗ lực của ngươi cũng không có giới hạn, tuyệt đối không dừng lại."

Đá nói: " Thế thì tôi phải sống rất gian khổ?"

Phật nói: " Đã nhiều năm như vậy rồi, cậu có cảm thấy khổ không?

Đá gật gật đầu rồi cười.

2/

Đá hỏi: " Nếu đã như vậy có cần đối xử tốt một chút với người yêu tôi không?"

Phật gật đầu nói: " Cậu có muốn người cậu yêu đối xử tốt với cậu không?"

Đá cười gượng : " Tôi nghĩ là tôi không cần."

Phật nói: "Hãy nói thử lí do xem nào.."

Đá nói: "Yêu cầu trong tình yêu của tôi tương đối khắc nghiệt, tôi không muốn pha trộn cả sự thương hại trong đó. Tôi muốn cô ấy yêu tôi bằng cả tấm lòng; đồng tình, cảm thông, khoan dung và nhường nhịn mặc dù cũng là một loại tình yêu, cho dù cũng có thể đem đến cho người ta hạnh phúc đầy ý nghĩa nào đó nhưng nó lại là thứ mà tôi căm ghét đến tận xương tủy."

Nếu như tình yêu mà cô ấy dành cho tôi lại pha trộn thêm những thứ đó thì tôi thà rằng cô ấy đừng quan tâm đến tôi, hoặc là trực tiếp từ chối tình yêu của tôi lúc tôi còn kịp rút lui. Vì tình cảm càng ngày càng lún sâu, tuyệt vọng sẽ nhiều hơn hi vọng . Vì đau khổ trong tuyệt vọng chỉ trong nháy mắt còn đau khổ trong hi vọng thì vô thời hạn.

Phật cười: " Rất tốt. Cậu đã nói đúng đáp án rồi!"

3/

Đá hỏi: " Tại sao trước kia khi tôi yêu một người con gái thì trong mắt tôi cô ấy là người đẹp nhất, vậy mà bây giờ tôi vẫn yêu cô gái đó, nhưng lại thường xuyên phát hiện thấy những cô gái khác đẹp hơn ?"

Phật hỏi: "Cậu dám khẳng định rằng cậu thực sự yêu cô ấy như thế không, có dám khẳng định rằng trên đời này cậu là người yêu cô ấy sâu nặng nhất không?"

Đá nói không chút do dự: " Điều đó là đương nhiên!"

Phật nói: "Chúc mừng. Tình yêu mà cậu dành cho cô ấy là tình yêu trưởng thành, lý trí, chân thành mà sâu sắc."

Đá tỏ ra ngạc nhiên: "Hả!"

Phật lại nói tiếp: "Cô ấy không phải là người đẹp nhất thế gian này, thậm chí khi cậu yêu cô ấy cũng đã biết rõ sự thật này nhưng cậu vẫn yêu cô ấy như thế, vì cậu yêu cô ấy không phải chỉ vì vẻ đẹp thanh xuân bên ngoài. Phải biết rằng tuổi xuân thấm thoát trôi qua, hồng nhan cũng sẽ già đi. Nhưng tình yêu cậu dành cho cô ấy đã vượt qua những thứ bề ngoài đó, cũng vượt qua cả năm tháng. Cái mà cậu yêu chính là cả con người cô ấy, chủ yếu là tấm lòng có một không hai của cô ấy."

Đá liền nói: " Đúng. Tôi quả thực rất yêu vẻ đẹp lương thiện và trong sáng của cô ấy, thương mến tính trẻ con của cô ấy."

Phật cười: " Bất cứ thử thách nào của thời gian đối với tình yêu của cậu cũng không đáng là gì."

4/

Đá hỏi: " Tại sao sau này khi ở bên nhau, hai người không còn có tình cảm mãnh liệt như trước kia nữa, phần nhiều chỉ là sự nương tựa lẫn nhau."

Phật nói: " Đó là vì trong lòng cậu tình yêu đã thay đổi một cách vô tri vô giác biến thành tình thân…."

Đá sờ lên đầu: " Tình thân?"

Phật nói tiếp: " Khi tình yêu đến một trình độ nhất định thì sẽ chuyến thành tình thân một cách vô tri vô giác. Câu sẽ dần dần coi cô ấy như một phần sinh mệnh của cậu. Như vậy cậu sẽ có thêm được lòng khoan dung và cảm thông, cũng chỉ có tình thân mới là thứ được ông trời sắp đặt sẵn khi cậu vừa mới ra đời cho nên việc sau này cậu làm chỉ có thể là thích ứng với tình thân của cậu thôi. Bất kể xuất thân của cậu cao quý ra sao, cậu đều phải chấp nhận bọn họ, đồng thời có trách nhiệm và đối xử tốt với họ."

Đá nghĩ một lát rồi gật đầu nói: " Tình thân đích thực là như vậy."

Phật cười: " Tình yêu bắt đầu vì yêu thích nhau, vì động lòng mà yêu nhau , vì không thể xa nhau mà kết hôn. Nhưng một điểm quan trọng hơn là cần phải khoan dung, cảm thông, quen và thích ứng mới có thể tay nắm tay nhau đi suốt cuộc đời."

Đá lặng im: " Hóa ra tình yêu là định mệnh."

Lời nói muộn màng
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản

Cả hai im lặng một lúc lâu

- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??


- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.


Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi


1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:


- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!

11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100

như thường lệ với tâm trạng sẵn sàng chiến đấu với cái kẻ lắm chuyện kia. Nhưng sắp vào học rồi mà hắn vẫn chưa thấy đến. Chiếcghế nhỏ nhỏ xinh xinh phía trước bất giác thiếu một người khiến lòngnó thấy trống vắng vô cùng. Nó - lần đầu tiên từ khi bước chân vào lớp - cuối cùng đã chịu chủ động lân la hỏi chuyện bạn bè, mà đề tài + đối tượng làm cho nó chịu mở lời lại không ai khác ngoài cái tên con- trai- đáng- ghét- số- một -trên -thế -giới ( trong mắt nó ).
- Ổng nghỉ rồi. Nghe nói là ốm liệt giường, dậy không nổi chứ đừng nóilà đi học.
Một phút hoang mang và lo lắng nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ con người nó. Bao nhiêu câu hỏi cứ thi nhau đấm đá để giành chỗ xuất hiện trong đầu. Nó không còn đủ một giây nào để bình tĩnh nữa. Nó xin địa chỉ thằng con trai ấy và vội và lao ra khỏi lớp ngay khi tiếng trống báo giờ học đầu tiên vừa đượcvang lên.
- Ui zda! Đau quá !
Nó ngoái lại cái đứa trời đánh nào dám làm cản trở trái tim đang như lửa đốt của mình. Nhưng chưa kịp nói gì thì kẻ bị nó choáng ( là hắn đấy ) đã nhìn nó và cười toe toét ( dù không bò dậy nổi ) :
- Wêi ! Đi đâu mà vội thế ?
- Tôi...Tôi...Mà cậu điên à ? Đã ốm gần chết sao còn đi học - Nó gắt lên.
Thằng con trai nhìn nó rồi khẽ cười hì hì cất tiếng
- Vì tớ sợ...tớ nghỉ học lại có người quên mất công thức đơn giản mà tớ mất bao công sức mới nhồi nhét được vào đầu cậu ấy.
- Công thức gì ? - Nó khẽ nhíu mày. .
- Cậu cười đi !
Một phút đi qua, vẻ xúc động đến ngẩn ngơ thoáng hiện ra trên khuôn mặt nó. Nó nhìn hắn, hơi thở vẫn cònyếu ớt mà trong đầu lúc nào cũng phải nghĩ đến một đứa con gái...chẳng ra gì. Bỗng nhiên, nước mắt nó rơi. Nó nhoẻn miệng cười với tất cả những nỗi đau buồn tủi hờn từ lâu luôn chất chứa. Thằng con trai đáng ra phải nằm liệt giường - là hắn- đứng trước mặt một người con gái đặc biệt đang vừa cười vừa khóc mà tự nhiên bối rối không biết làm sao. Rồi nghĩ thế nào hắn tới gần, ôm lấy nó và thì thầm một câu gì đó làm 2 má nó chợt đỏ bừng lên ngượng ngập.
Nó sửng sốt nhìn cái tên đang nhe răng đầy ranh mãnh và bất giác phì cười, cười thật tươi trong khi nước mắt vân không ngừng chảy. Đã rất lâu rồi nó mới nhận ra rằng nụ cười cũng có thể làm hai trái tim gần nhau đến thế, dù tụi nó chằng nói ranhững lời hoa ,mĩ ngọt ngào. Đâu đây, cơn gió bỗng thổi qua, mát lạnh, hòa lẫn niềm vui và nụ cười của kè đang yêu. Văng vẳng trong nắng sớm có tiếng chim khẽ hót, có lời tỏ tình ngốc nghếch và cả giọng thằng con trai vang lên như nhắc nhở
" - Cậu cười đi ! Cười một cái thôi mà!... "
* * *

1. Chuyện đã qua
Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say.. dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai.
Em không hề muốn cho đi đời mình dễ dàg như thế nhưng anh biết không.. Em muốn cuộc đời mình.. nó sẽ chết. Cuộc đời em chết.. tình yêu cho hắn ta chết.. tình yêu đó chết, em không ngờ.. mình lại sống không bằng chết. Nên em cứ vật vờ giữa sống và chết.. sống huỷ hoại đời mình chẳng phải là cách giết mình nhah nhất sao anh ?
Rồi cái đêm ấy. Em đã chết thật. Chết trong tình yêu của anh. Cái con đàn bà buông thả dâm đãng đĩ đời trong em đã chết ngoẻo.. anh có nhận ra không ?
Trời mưa to lắm. Giữa đông mà mưa ồ ạt như muốn con người ta chết vì cái lạnh đột ngột xâm nhập vào cả xúc cảm. Em run bần bật giữa mưa. Ướt nhèm bên đường mong tìm được 1 chiếc dù xa lạ..
Rồi anh xuất hiện, không như em tưởng tượng là sẽ thật lãng tử.. mà anh cũng ướt thượt như em. Ánh mắt anh tìm đến, đôi bàn tay anh tìm đến..
Anh kéo em đi tìm nơi trú mưa.
Lúc ấy anh biết em đã nghĩ gì không ? Em đã tin rằng.. Anh là người sẽ đưa em đến bến bờ sự bình yên. Chính anh, anh đã lay em nhắc mình phải sống.. hãy sống..
Ngay lúc ấy, mưa lạnh nhưng tim em dần ấm lại, em đã cho mình cái ý nghĩ rằng : Em sẽ không hối hận cái đêm này. Bởi vì.. đó là sự rung động của 1 con đàn bà thá mạ.
Bất ngờ là, anh không hề động vào em ngày hôm ấy !
2. Chuyện xảy ra
♥ Ngày … tháng…năm
Anh tặng cho tôi 3 lọ móng tay. Anh dặn : Buồn thì đánh màu đen, Giận thì đánh màu tím.. và Vui thì màu đỏ.
Tôi đánh màu đen. Anh đưa cho tôi 1 quyển vở, bắt tôi ghi điều mình buồn ra. Tôi trả lại.. nói rằng ” Quyển vở này mỏng quá ”
Ánh mắt anh nặng trĩu. Anh im lặng. Tôi cười.
♥ Ngày … tháng…năm
Anh mời tôi đi xem phim. Phim hài. Tôi không cười.
Anh kéo tôi ra khỏi rạp. Ra ngoài chơi ném bóng rổ. Anh đưa quả bóng cho tôi. Anh nói ” Đây là nỗi buồn, em ném nó đi đi ”
Tôi cầm lấy quả bóng, ném mạnh vào rổ. Anh cười. Tôi cười. Anh đưa cho tôi quả bóng khác.Tôi gạt nó xuống đất.Tôi ôm anh. ” Cám ơn ” .
♥ Ngày … tháng…năm
Anh gặp tôi trước cửa bar. Lạnh. Anh cởi áo khoác choàng vào đôi vai gầy đang run lên của tôi. Chúng tôi đi bộ về. Anh nói tôi đừng lên bar nữa.Tôi im lặng.
Anh nắm lấy tay tôi. Đưa cho tôi 1 sợi dây chuyền.Mặt dây là viên đá hình giọt nước. Anh bảo ” Mỗi lần em khóc.. nó sẽ hút nước mắt của em ” .
Anh cười. Trông ngố lắm. Tôi ôm anh. ” Cám ơn ”
♥ Ngày … tháng…năm
Sinh nhật tôi. Chỉ có tôi và anh. Anh tặng tôi 1 đôi guốc màu đỏ. Anh ghi trong thiệp >
Tôi ôm anh. Anh nói anh yêu tôi. Chúng tôi hôn nhau. Chúng tôi đến với nhau.
♥ Ngày … tháng…năm
Anh nắm tay tôi. Chặt. Chúng tôi vào quán cafe để gặp 1 vài người bạn của anh.
Tôi nhận ra hắn ta.Hắn ta cười với tôi. Tôi muốn bỏ chạy. Tôi đã từng lên giường với hắn ta.
Tôi không phải là đĩ. Nhưng với hắn ta, tôi rẻ tiền. Anh không biết gì. Hắn ta cười đểu anh. Tôi sợ. Kêu anh về luôn ♥
♥ Ngày … tháng…năm
Anh không nghe điện thoại nữa. Tôi biết. Và hiểu. Tôi không khóc.Tôi không có quyền khóc.Từ đầu tôi sai. Nên cuối cùng tôi phải chịu.
Tôi không gọi cuộc điện thoại thứ 2.Tôi thấy ngộp thở.Tôi thấy tiếng đổ vỡ trong lòng. Xong. Tôi vẫn không rơi nước mắt .(kenhtruyen,pro)
♥ Ngày … tháng…năm
Anh đến tìm tôi.Anh cố coi như không hề biết chuyện gì. Còn ánh mắt anh thì tố cáo anh biết tất cả, Tôi vô tình chạm tay anh, anh giật mình rụt lại.Tôi cười. Anh bối rối. Tôi biết. Anh đang kinh tởm tôi. Nhưng lại không có cách để ruồng rẫy. Anh còn lo cho tôi. Anh có yêu tôi. Tôi hiểu. Nhưng anh đang bị tác động. Bởi quá khứ của tôi. Bởi anh đã yêu phải một CON ĐĨ MIỄN PHÍ. Tội nghiệp anh ♥
♥ Ngày … tháng…năm
Tôi lạnh nhạt với anh. Anh không ôm tôi như trước. Anh.. không muốn ngủ với tôi. Tôi không đòi hỏi. Tôi im lặng buồn đọng đáy mắt. Anh cay đắng nhìn tôi, đặt câu hỏi:
” Em đã ngủ với rất nhiều người đúng không ? ”
Tôi bàng hoàng. Lại cười. Không thể gật đầu. Không thể lẩm bẩm từ đúng. Đau. Tôi nắm chặt mặt sợi dây chuyền. Nước mắt không rơi .
♥ Ngày … tháng…năm
Cãi nhau. Anh bắt tôi hãy nói hết những gì còn dấu. Anh sẽ thứ tha. Tôi giật sợi dây chuyền khỏi cổ. Ném xuống. ” Em không xứng ”
Tôi đi khỏi nhà anh = chân đất. Đôi guốc đó xỏ vào tôi sẽ bị trói lại mất. Anh giằng tay tôi lại. Chúng tôi giằng co.
Anh nói: ” Em coi anh là cái gì, anh giống tất cả bọn nó đúng không ? ” Tôi muốn khóc. Nhưng giật mình là.. 1 con đàn bà như tôi, không có quyền được khóc. Tôi cười. Anh chết đứng. Bỏ chạy. Tôi biết, anh đã khóc vì 1 con đàn không ra gì như tôi .
♥ Ngày … tháng…năm
Tôi bỏ chạy khỏi anh. Trốn tránh sự gặp mặt và cả những cuộc điện thoại. Tôi chơi trò : MẤT TÍCH .
3. Chuyện tiếp đó…
♥ Dằn vặt !
Tôi khinh bỉ con điếm trong mình, tôi tự kinh tởm bản thân mình. Tôi không khóc nhưng lòng hoá mưa giăng. Mù mịt. Tôi căm thù bọn đàn ông. Việc huỷ hoại 1 con đàn bà là việc quá đơn giản với chúng. Còn 1 con đàn bà như tôi.. thì thay đổi được gì trong cái cuộc sống ấy.
Với tôi anh không phải đàn ông bình thường. Anh là thánh.
Tôi không dám nhận tội trước anh. Tôi cảm thấy mình làm vấy bẩn lên anh. Tôi sợ hãi với thực tại quá khứ và cả tương lai. Tôi biết tin ai và ai chấp nhận con đàn bà thảm hại như tôi.
Ai nhai được cái bã kẹo đã bị ngta nhổ đi. Có lẽ tôi phải chờ ai đó chấp nhận là kẻ lượm rác. Đau đớn !
Bản thân tôi đã không giữ mình nên giờ là bão giáng xuống đầu. Chết ngập ngụa với nỗi đau đi con ngu, con khờ.. con điên dại. Mày xứng với anh ấy sao ?? Anh ấy chấp nhận được mày sao ?
♥ Mặc cảm.
Tôi sợ cả soi mình vào gương để tự nhận ra rằng mình là kẻ bỏ đi, kẻ tự trọg dập nát. Tôi treo ảnh anh đầy phòng. Anh trở thàh nỗi ám ảnh. Nước mắt của tôi không rơi bởi anh đang giữ.. sợi dậy truyền hút nước mắt. Tôi biết. Sự thật không phải thế.
Nhưng tôi tự biện luận như thế để quên rằng 1 con đĩ điếm không nhận thù lao thì nhận đau đớn. Không được phép khóc.
♥ Vất bỏ.
Tôi mở máy. Không đọc tin nhắn của anh. Không hồi âm 1 cuộc gọi nào. Tôi soạn 1 sms gửi đến anh:
” Một con đĩ dù có yêu thật lòngđến thế nào thì vẫn cứ là đĩ. Còn tình yêu của anh quá nhiều đủ để giết chết 1 con đĩ.. Nó sẽ chết anh ạ. Vì nó sẽ thôi không đĩ nữa ”
Tôi bỏ đi. Tôi, chọn cách.. vất bỏ.
4. Chuyện của anh
♥ Ngày … tháng…năm
Cô ấy có vẻ đau buồn lắm.Tôi muốn che chở cho cô ấy.Tôi muốn cô ấy dựa vào mình để sống
Tôi tặng sơn móng tay cho cô ấy. Buồn thì màu đen, giận thì màu tím và đỏ thì là vui. Cô ấy buồn. Nhưng vẫn cười với tôi. Tôi thấy đau lòng. Tôi muốn thấy cô ấy khóc.Để yên tâm.
Cô ấy ôm tôi. Tôi thấy thật nhẹ nhõm. Tôi tin là, cô ấy đã đồng ý bước ra khỏi quá khứ của mình. Tôi hạnh phúc. Tôi muốn nói yêu cô ấy.
♥ Ngày … tháng…năm
Sinh nhật cô ấy. Tôi nói yêu cô ấy và tuyên bố sẽ ” trói ” cô ấy. Chúng tôi yêu nhau.. ngủ với nhau. Tất nhiên là cô ấy không còn trinh nữa. Tôi không quan trọng. Tôi yêu cô ấy. Không yêu trinh tiết của cô ấy.
Có nhiều chuyện cũ cô ấy luôn dấu. Cô ấy không chọn cách chia sẻ với tôi. Cô ấy không tin tưởng tôi. Tôi thấy buồn. Tôi cần yên lặng để suy nghĩ. Tôi phải làm gì cho cô ấy ?
Tôi không dám động vào cô ấy. Có lẽ cô ấy biết chuyện. Tôi sợ mình khi chạm vào cô ấy.. tôi không kiềm chế được sẽ nói những điều không hay. Tôi sợ cô ấy bỏ chạy.
Cô ấy bỏ tôi thật. Cô ấy biến mất. Tôi mất phương hướng .
Cả căn phòng của em đều là ảnh anh. Em yêu anh và cũng nhớ anh nhiều đúng không ? Em đâu rồi. Tại sao lại để lại 1 tin nhắn chết chóc khiến anh điên đầu rồi biến mất. Anh không muốn buông tay em dù em có kéo cả 2 rơi xuống đi chăng nữa. Anh muốn dùng hết sức kéo em lên hơn là buông tay cho em rơi để đau đớn suốt đời.
♥ Ngày … tháng…năm
Mẹ cô ấy nói cô ấy về quê ngoại .
5. Chuyện bây giờ
Anh xuất hiện. Chiếc túi trên vai anh rơi xuống đất. Tôi.. rơi nước mắt. Tôi đã khóc được. Tôi khóc.. tại hạnh phúc.
Anh chạy đến ôm tôi. Anh nói “.. đừng bỏ chạy nữa đấy ” Tôi ôm anh, tôi nào dám chạy.
Tôi hỏi sợi dây chuyền đâu ? Anh nói anh vất đi rồi. Tôi bực bội. Anh kéo tay tôi. Luồn vào ngón tay tôi. đó là 1 chiếc nhẫn. Tôi ngạc nhiên. Anh cười ” Đừng bảo mình là đĩ nữa.. mà là vợ anh “.
Thế đấy. Tôi đã được cuộc đời này đền đáp. 1 hạnh phúc quá lớn..
♥ ♥ ~
Hôm nay chúng tôi lại cãi nhau. Anh đang ghen vì người yêu đầu tiên nhắn cho tôi 1 cái tin ” Chúc em hạnh phúc, đừg quên anh “. Tôi khá ngạc nhiên. Sau bao nhiêu năm anh ta lại nhắn cho tôi 1 cái tin mùi mẫn như thế.
Ghen lớn khi tôi nhắn tin lại rằng ” Cám ơn, em sẽ không quên anh “..
Nên tôi viết ent này.. để 1 lát chồng đọc xong sẽ không giận nữa.. Rồi lại ôm tôi ngủ. Vì tôi yêu chồng tôi, thứ vô giá trên đời.

Phạm Hồng Thủy