- Ổng nghỉ rồi. Nghe nói là ốm liệt giường, dậy không nổi chứ đừng nóilà đi học.
Một phút hoang mang và lo lắng nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ con người nó. Bao nhiêu câu hỏi cứ thi nhau đấm đá để giành chỗ xuất hiện trong đầu. Nó không còn đủ một giây nào để bình tĩnh nữa. Nó xin địa chỉ thằng con trai ấy và vội và lao ra khỏi lớp ngay khi tiếng trống báo giờ học đầu tiên vừa đượcvang lên.
- Ui zda! Đau quá !
Nó ngoái lại cái đứa trời đánh nào dám làm cản trở trái tim đang như lửa đốt của mình. Nhưng chưa kịp nói gì thì kẻ bị nó choáng ( là hắn đấy ) đã nhìn nó và cười toe toét ( dù không bò dậy nổi ) :
- Wêi ! Đi đâu mà vội thế ?
- Tôi...Tôi...Mà cậu điên à ? Đã ốm gần chết sao còn đi học - Nó gắt lên.
Thằng con trai nhìn nó rồi khẽ cười hì hì cất tiếng
- Vì tớ sợ...tớ nghỉ học lại có người quên mất công thức đơn giản mà tớ mất bao công sức mới nhồi nhét được vào đầu cậu ấy.
- Công thức gì ? - Nó khẽ nhíu mày. .
- Cậu cười đi !
Một phút đi qua, vẻ xúc động đến ngẩn ngơ thoáng hiện ra trên khuôn mặt nó. Nó nhìn hắn, hơi thở vẫn cònyếu ớt mà trong đầu lúc nào cũng phải nghĩ đến một đứa con gái...chẳng ra gì. Bỗng nhiên, nước mắt nó rơi. Nó nhoẻn miệng cười với tất cả những nỗi đau buồn tủi hờn từ lâu luôn chất chứa. Thằng con trai đáng ra phải nằm liệt giường - là hắn- đứng trước mặt một người con gái đặc biệt đang vừa cười vừa khóc mà tự nhiên bối rối không biết làm sao. Rồi nghĩ thế nào hắn tới gần, ôm lấy nó và thì thầm một câu gì đó làm 2 má nó chợt đỏ bừng lên ngượng ngập.
Nó sửng sốt nhìn cái tên đang nhe răng đầy ranh mãnh và bất giác phì cười, cười thật tươi trong khi nước mắt vân không ngừng chảy. Đã rất lâu rồi nó mới nhận ra rằng nụ cười cũng có thể làm hai trái tim gần nhau đến thế, dù tụi nó chằng nói ranhững lời hoa ,mĩ ngọt ngào. Đâu đây, cơn gió bỗng thổi qua, mát lạnh, hòa lẫn niềm vui và nụ cười của kè đang yêu. Văng vẳng trong nắng sớm có tiếng chim khẽ hót, có lời tỏ tình ngốc nghếch và cả giọng thằng con trai vang lên như nhắc nhở
" - Cậu cười đi ! Cười một cái thôi mà!... "
* * *




.jpg)
Top
Không có nhận xét nào: